Thứ Hai, 30 tháng 9, 2013

TIẾNG NƯỚC TA PHONG PHÚ VÀ ĐA DẠNG (tiếp theo)


Một hình dung từ đứng sau một danh từ sẽ có nghĩa khác nếu chúng ta đem hình dung từ ấy đặt trước tiếng danh từ.
Thí dụ : - bụng tốt (ăn uống thoải mái, không sợ...., xin lỗi , Tào Tháo đòi,-xin lỗi "cụ" Tào nhé!)     +tốt bụng(chí người có lòng nhân ái).
              -bụng xấu(có "hi vọng" được "cụ Tào"đòi gấp nếu ăn ...tạp)
             +xấu bụng(người có lòng dạ hẹp hòi, ích kĩ,...v.v...)
              -mặt tái(nước da xấu, có thể bị...sốt rét a!)
              +tái mặt(người xấu bụng,bị vạch mặt, chỉ tên...v.v..)
  nhiều lắm : mặt đỏ-đỏ mặt; mặt đẹp-đẹp mặt (từ "đẹp mặt" có nghĩa ngược lại, chẳng hạn, người chồng hoặc người vợ thất thố trước đám đông, bị bạn bè chê cười,người vợ hoặc người  chồng  sẽ "rít" lên :"Rõ ĐẸP MẶT chưa kìa!"...
Chỉ đảo một từ trong câu nói, lập tức nội dung  sẽ khác đi.
   Thí dụ:   "Con đi ăn đi!"    "Dạ, thưa Ba, con đi ăn"; "Ăn đi con".
      Một thí dụ khác : Xem phim nước ngoài, nhất là phim Hồng-Kông, các nhân vật trong phim, ngay cả nhân vật nữ, đang nói chuyện, bỗng đứng dậy, nói đi toa-lét...
Đi toa-lét (toilette)...Ngoài từ toa-lét, còn có từ nào khác? Ở Mỹ hoặc trên máy bay, có từ W.C hoặc Restroom  ...
    Tiếng Nước ta thì, xin lỗi mọi người nhé, nhiều lắm:
   +đi nhà xí;
   +đi đồng (đi ra ngoài đồng ruộng,-dĩ nhiên ngày xưa, ở miền quê, không có "toa-lét" trong nhà)
   +đi cầu (ngồi ... trên...cầu...)
   +đi sông (ra bờ sông, ngồi...).
   +đi việc cần nặng (tức là đi...đại tiện. Cái từ này cũng như bao nhiêu từ khác, bàn thân nó không có nghĩa gì; nó chỉ mang cái nghĩa mà ta gán cho nó thôi nhưng mà khi nghe thi thấy ghê ghê...Đúng không??? nhưng chưa thấy ghê bằng tư "đi i...")
   Giờ nhập thêm mấy từ : đi W.C, đi toa-lét, từ "restroom" chưa du nhập vào Tiếng Nước ta...a ha! a ha!

Thứ Hai, 16 tháng 9, 2013

TIẾNG NƯỚC TA PHONG PHÚ VÀ ĐA DẠNG (tiếp theo)

                                    PHẦN TRỌNG TÂM                            
        "Tôi yêu Tiếng Nước tôi từ khi mới ra đời..."(Phạm Duy)...
        Từ "tiếng" bản thân của nó thì không có nghĩa... "Tiếng" gì??? : Tiếng nói? Tiếng ca? Tiếng hát, Tiếng nhạc, Tiếng động, Tiếng sấm, Tiếng tốt? Tiếng xấu ?...v.v....
      "Tiếng Nước tôi" đương nhiên là Tiếng nói, là Tiếng Mẹ Đẻ, là Tiếng Việt...
      "Tiếng nói" thường đi đôi với chữ viết...Học "Tiếng Anh" thì phải viết tiếng Anh, học "Tiếng Pháp" thì phài viết tiếng Pháp...v.v....
       Một ngàn năm Tổ Quốc ta bị giặc Tàu đô hộ...Một trăm năm đô hộ giặc Tây...Dù muốn dù không, người dân Việt chúng ta chịu ảnh hưởng không ít chữ viết của người Tàu, người Pháp...
       Trước khi Nước ta bị lệ thuộc Tàu, Dân tộc ta có chữ viết riêng để diễn tả tâm tư, tình cảm, nguyện vọng của người dân hay không thì cho đến giờ cũng chưa tra cứu ra...
       Nhiều sĩ phu Việt Nam, cùng với nhiều cuộc khởi nghĩa đuổi đánh quân xâm lược, tìm mọi phương cách thoát li ảnh hưởng chữ viết của người Tàu: chữ NHO!
       Từ đó, chữ NÔM ra đời...
       Chữ Nôm hình thành từ lòng ái quốc của giới sĩ phu Nước ta...
       Chữ Nôm là thứ chữ được cấu trúc như sau:  hoạc dùng nguyên một chữ Nho hoặc lấy hai, ba chữ Nho ghép lại, hoặc thêm nét hoặc bớt đi một vài nét...
       Chữ Nôm có tự bao giờ? Đó cũng là một vấn đề mà Văn Học Sử Việt Nam cho đến bây giờ cũng bó tay.com!!!Chỉ biết rằng Nguyễn Thuyên là người đầu tiên làm thơ bằng chữ Nôm vào khoảng cuối  thế kỉ XIII. (Ông người tỉnh Hải Dương, đậu Thái Học Sinh vào đời Vua Trần Thái Tôn (1225-1257) Vào mùa thu tháng tám (1282), đời Vua Trần Nhân Tôn, có con cá sấu vào Nhị Hà, Vua sai Binh bộ Thượng Thư  Nguyễn Thuyên làm một bài văn ném xuống sông, đuổi ca sấu đi, con cá sấu bên bỏ đi. Nhà Vua thấy hình  tượng của Ông giống như Hàn Dũ bên Tàu nên cho Nguyễn Thuyên đổi thành họ Hàn.
        Chữ Nôm trở thành công cụ để các sĩ phu Việt Nam, các nhà thơ, nhà văn diến đạt tâm tư, tình cảm của minh.. cho đến lúc chữ, mà ta gọi là QUỐC NGỮ, ra đời....
      Để phục vụ công cuộc đem Tin Mừng đến cho Dân Tộc Việt, các giáo sĩ  Tây Phương, mà người kiện toàn là Giáo sĩ thừa sai Alexandre de Rhodes, đã dùng chữ La Tinh để ghi âm tiếng nói của  người dân bản xứ, tức người Việt chúng ta (Giáo sĩ Alexandre de Rhodes, 15/3/1591-5/11/1667, nhà truyền giáo Dòng Tên, người xứ Avignon , miền Nam nước Pháp, được an táng ở Iran)...
     Do không đủ tài liệu và không có nhiều thời gian , người viết rất tiếc không thể trình bày hết các suy nghĩ của mình về một đề tài to lớn như đã nêu.
                                                                       (còn tiếp)

Thứ Sáu, 6 tháng 9, 2013

TIẾNG NƯỚC TA PHONG PHÚ VÀ ĐA DẠNG

                                            PHẦN MỞ ĐẦU.-
          Trong các thứ tiếng trên Thế Giới, Tiếng Việt, -Tiếng Nước Ta-,phong phú và đa dạng nhất.
   -Để chỉ ngôi thứ hai,-đối tượng mà ta đang nói tới-, Tiếng Anh chỉ có một từ duy nhất là "you"...Nói với " ông bà hay cha, mẹ, anh, chị, em, hay con, cháu, bạn,...v.v..." đều gọi là..."you", một người cũng "you", ít người cũng "you"...,, kể cả khi nói với loài vật..., không kể đến giới tính của người đó hoặc con vật đó......
   -Tiếng Đức cũng duy nhất một từ "Sie" nhưng lịch thiêp hơn là chữ "Sie", viết hoa chữ "S", nhiều người cũng "Sie", ít người cũng "Sie"..., cũng không kể đến giới tính của người hoặc của con vật đó.
   -Tiếng Tàu, "nị"? (Biết, chết liền!!!)
   -Tiếng Pháp, có hai từ : số ít dùng từ "tu", số nhiều dùng từ "vous"...Từ  "vous" còn dùng để gọi người mà mình kính trọng, từ "tu" còn dùng để gọi thân mật (nghĩa là có thể gọi ông, bà hay cha mẹ bằng từ "tu"...)
   -Tiêng Nước Ta thì gọi "ông, bà" để chỉ Đấng sinh ra cha mẹ mình hay ngang hàng với ông bà của minh;  gọi "cha, mẹ, bác, chú, cô, dì, cậu, thím, mợ...v.v..." hay "anh, chị, con, cháu,...", hay "mày" để gọi bạn hay gọi một con vật, tương ứng với từ "you" của Tiếng Anh hay từ "Sie" của tiếng Đức.
   Thí dụ :   với ba từ " KHÔNG", "NÓI",  "ĐƯỢC" có thể sắp xếp thanh sáu cụm từ có nghĩa khác nhau...
+Em nói vói Anh: Em có thể NÓI ĐƯỢC KHÔNG?
+Anh nói với Em:-Em KHÔNG ĐƯỢC NÓI với ai điều ấy nhé!
+Em :NÓI KHÔNG ĐƯỢC hả Anh?
+Anh:   Đúng rồi, KHÔNG NÓI ĐƯỢC.
+Em: ĐƯỢC, KHÔNG NÓI.
...