Thứ Năm, 26 tháng 11, 2015
GỌI HỒN CỐ NHÂN
GỌI HỒN CỐ NHÂN
Ta đi tìm Em....
Em ở đâu???
Đồng Đăng, Mông Cái hay Cà Mau?
Em ở đâu???
Sầm Sơn biển rộng, Đại Lãnh lạnh lùng hay Sông Hinh cây cối ngút ngàn?
Nghe mưa rơi nhẹ, nhớ tiếng Em cười, nhớ dáng Em thướt tha, đằm thắm, nhớ thương vô vàn.
Em ở đâu???
Chân trời, góc biển, hải đảo hay rừng sâu?
Nghe hơi sương lạnh, thấm thía thương đau!!!
Mây ơi, xin ngừng trôi cho ta nhắn đôi lời nhung nhớ đến người thương xa cách muôn trùng.
Gió ơi, xin chuyển tình yêu say đắm của ta đến người đã mất quê hương.
Ngày nào Em chợt đến rồi chợt đi;
tay trong tay rồi chia ly
nghẹn ngào đắng cay.
"Dẫu không được cùng anh sum họp nhưng em mãi theo dõi bước anh đi!"
Lời thề săt son còn đó
Em còn nhớ hay đã quên???
Em ở đâu? Em ở đâu? Em ở đâu???
Em ở chân trời mới, những ngày tháng thân thương, Em còn nhớ hay đã quên?
Anh ở trên này, anh vẫn nhớ, anh vẫn nhớ những ngày xưa Hạnh Phúc triền miên!
Trời mùa đông, ở nên nớ, chắc lạnh và buốn lắm có phải không Em?
Những ngày nắng hạ về bên ni, thiu thiu đốt, cái lạnh kéo dài bóng đêm...
Tình xưa, đối với Em, đã bay theo năm tháng, là mây trôi, là gió thoảng, là sương khói
là tuyết rơi???
Tìm đâu? Tìm đâu? Tìm đâu???
Thứ Tư, 2 tháng 9, 2015
BỐN MÙA TƯƠNG TƯ (tiếp)
15:48 11 thg 5 2012Công khai0 Lượt xem 0
Xuân Tương tư...
Hạ Tương Tư....
Thu Tương Tư...
Đông Tương Tư...
Sáng Tương Tư..Trưa Tương Tư....Chiều Tương Tư...Đêm Tương Tư...
Chiều Tương Tư...Tương Tư chiều....
Xin giới thiệu bài thơ "TƯƠNG TƯ CHIỀU" của Xuân Diệu trong thi phẩm "Thơ Thơ":
TƯƠNG TƯ CHIỀU
Bữa nay lạnh, mặt trời đi ngủ sớm,
Anh nhớ Em, Em hỡi! Anh nhớ Em.
Không gì buồn bằng những buổi chiều êm
Mà ánh sáng mờ dần cùng bóng tối.
Gió lướt thướt kéo mình qua cỏ rối;
Đêm bâng khuâng đôi miếng lẫn trong cành;
Mây theo chim về dãy núi xa xanh.
Từng đoàn lớp nhịp nhàng và lặng lẽ.
Không gian xám tưởng sắp tan thành lệ...
Thôi hết rồi, còn chi nữa đâu Em!
Thôi hết rồi, gió gác với trăng thềm,,
Với sương lá rụng trên đầu gần gũi.
Thôi đã hết hờn ghen và giận dỗi,
(Được giận hờn nhau! Sung sướng bao nhiêu!)
Anh một mình, nghe tất cả buổi chiều,
Vào chậm chậm ở trong hồn hiu quạnh...
Anh nhớ tiếng, Anh nhớ hình, Anh nhớ ảnh,
Anh nhớ Em, Anh nhớ lắm! Em ơi...
Anh nhớ Anh của ngày tháng xa khơi,
Nhớ đôi môi đang cười ở phương trời
Nhớ đôi mắt đang nhìn Anh đăm đắm...
Gió bao lần, từng trận nhớ thương đi.
-Mà kĩ niệm ôi, còn gọi ta chi...
Bốn Mùa Tương Tư...Tương Tư Chiều...Chiều Tương Tư...Chung nhật tư quân bất kiến quân,,,Chung nhật tư "nương" bất kiến "nương".......
HỒ TĨNH TÂM
HỒ TĨNH TÂM
Hồ Tĩnh Tâm hay Tịnh Tâm được Vua Thiệu Trị Nhà Nguyễn xếp vào 1 trong 20 thắng cảnh ở Kinh Đô Huế...
Hồ ở khoảng giữa Thành Nội, dọc theo dường Hộ Thành, bây giờ là đường Đinh Bộ Lĩnh. Ngày trước có một khúc sông cũ chảy qua vùng này, Vua Gia Long cho chắn ngang , đào rộng ra, đặt tên là hồ Ký Tế. Trong hồ có hai bãi đất trống, Nhà Vua cho xây hai kho chứa hỏa dược và diêm tiêu. Năm Minh Mạng thứ 19 ,năm 1838, Nhà Vua cho dời hai cái kho đó đi chỗ khác, đặt tên hồ là Tĩnh Tâm và cho xây dựng Điện, Các, Lâu...v.v...cho đắp 3 đảo :Bồng Lai, Phương Trượng và Doanh Châu...làm nơi dưỡng tâm dưỡng khí của hoàng gia...Các Vua thường ngự ra hồ thưởng thức cảnh đẹp đêm trăng nhất là vào mùa sen nở...và ca tụng cảnh đẹp đêm trăng ở Hồ...
TĨNH HỒ MINH NGUYỆT (Minh Mạng)
Tam xuân giai khí trị liên tình,
Ngọc phách dương không vạn trượng minh.
Thiên kính vô trần thùy mục cố,
Thủy quan hữu sắc tĩnh tâm trình.
Cao chương chiếu triệt đệ phương lãng.
Bĩ diện hàm trừng thử diệc thanh.
Ảo ảo chân chân tham thấu phủ,
Phi phi nhị nhị vật u hình.
TRĂNG SÁNG Ở HỒ TĨNH TÂM
Nắng ráo mùa xuân khí trong lành,
Không trung vạn trượng ánh trăng thanh.
Kính trời rực rỡ mênh mông phủ,
Hồ nước long lanh bát ngát xanh.
Cao được sáng soi, thấp được tỏ,
Nọ càng trong vắt, đây càng tình.
Hư hư thực thực, đâu cũng suốt
Thị thị phi phi chẳng phải bình.
(Vĩnh Cao tạm dịch)
TĨNH HỒ HẠ HỨNG (Thiệu Trị)
Trừng luyện hàm không nhất vọng xa,
Thiềm nha ảnh trủy trám tinh hà.
Lâu đài hoa thụ trường sinh cảnh,
Thiên địa sơn hà tứ hải gia.
Vũ phiến mạn giao thi hóa nhật.
Thuấn cầm uyển nhĩ nhập thi ca.
Y nhiên nhân trí tình vô hạn,
Đồng lạc giao phu thảo vật gia.
Tạm dịch :
HỨNG THÚ MÙA HẠ Ở HỒ TĨNH TÂM
Hồ nước trong trông thấy mà khoảng khoái,
Dưới nước chiếu bóng hiên nhà và có những sao Ngân Hà lấp lánh.
Bên hồ có lâu đài, cây, hoa như cảnh,
Trời đất, núi sông bốn biển nhà.
Quat Vũ Vương không cần dùng để che mặt trời,
Đàn Vua Thuấn hòa nhập với giọng ngâm thơ.
Do tính tình nhân không hạn lượng,
Cùng cỏ cây, cảnh vật chung vui giao cảm.
TĨNH HỒ MINH NGUYỆT (Thiệu Trị)
Thái thanh khoáng lãng chí thanh dường,
Thủy kính trừng hà thiên kính quang.
Vạn lý lâu đài chân cảnh sắc,
Ba trùng tinh tú ảo văn chương.
Bình kiều quế ảnh tùy nhân vũ.
Khúc tạ hà phong tập quyết hương.
Bất đản cao đê tương chiếu ứng,
Sơn hà vạn lý thiếp chiêm vong.
Đây là thắng cảnh thứ ba ở Bắc Hồ.
TRĂNG SÁNG Ở HỒ TĨNH TÂM
Mênh mông vằng vặc phủ hồ trong,
Thấu suốt dòng xanh ánh cõi không.
Khoe sắc lâu đài tầng mây vút,
Lung linh tinh tú điểm theo dòng.
Bên cầu bóng quế lần theo bước,
Dưới mái làn sen nhẹ thoảng hương.
Trăng sáng tận soi trời cao thấp,
Sơn hà vạn dặm mãi nhìn trông.
(Vĩnh Cao tạm dịch)
Dù đang ở nơi đâu, Quê Hương Đất Tổ hay ở tận Xứ Người, chúng ta làm sao có thể quên được những đêm trăng ở Hồ Tĩnh Tâm ???!!!Mùa hè, sen nở, hương thơm phưng phức...Đêm rằm, trăng sáng vằng vặc phủ kín mặt hồ...Đi trên lối nhỏ vào hồ, bên cạnh người bạn tình, tay trong tay, dìu nhau đi, thì thầm những lời âu yếm, dưới sự che chở của ánh trăng bao dung và độ lượng thì không còn gì thú vị bằng...Cũng có khi, cùng với một vài người bạn thân, đứng tựa vào lan can cầu, trao đổi với nhau về nhân sinh quan, về vũ trụ quan, về tình Yêu và Cuộc Sống...v.v...Cũng có khi lững thững một mình dưới trăng, lặng lẽ suy tư...Mùa sen tàn...Những lá sen trầm xuống mặt hồ, nhô lên một vài cành súng lẻ loi...Cũng vẫn là đêm rằm nhưng ánh trăng dãi lạnh lùng cô đơn...Gió se sẻ lạnh...Lúc đó, một mình tản bộ dưới trăng, mới cảm thấy một cách thắm thía nỗi cô đơn và cô độc của mình dưới bầu trời mênh mông mà hình như trăng cũng đã được ai đó kéo lên cao...Trăng cô đơn...Người cũng cô đơn...
Thứ Ba, 26 tháng 5, 2015
BỐN MÙA TƯƠNG TƯ (tiếp)
BỐN MÙA TƯƠNG TƯ (tiếp)
15:09 13 thg 5 2012Công khai1 Lượt xem 0
Xuân Tương Tư chừ, Hạ Tương Tư...
Thu Tương Tư chừ, Đông Tương Tư...
Trường Tương Tư chừ, trường Tương Tư...
Xin giới thiệu bài thơ "TRƯỜNG TƯƠNG TƯ" của thi sĩ Hàn Mạc Tử:
TRƯỜNG TƯƠNG TƯ
Hiểu gì không, ý nghĩa của trời thơ?
của hương hoa trong trăng lờn lợt bảy
của lời câm, muôn vì sao áy náy,
Hiểu gì không, Em hỡi! Hiểu gì không?
Anh ngâm nga để mở rộng cửa lòng,
Cho trăng xuân tràn trề say chới với,
Cho nắng hồng vấn vương muôn ngàn sợi.
-Cho Em buồn, trời đất ứa sương khuya.
Để Em buồn, để Em nghiệm cho ra
Cái gì kết lại mới thành tinh tú?
Và uyên ương bởi đâu không đoàn tụ?
Và tình duyên sao lại dở dang chi?
Và vì đâu, gió gọi giật lời đi?
-Lời đi qua, một chiều trong kẽ lá,
Một mùi thơm mới nửa lừng sa ngã,
Anh nếm rồi, ý vị của làn mơ?
..............................................................
Mà đêm nghe tiếng khóc ở đáy lòng,
Ở trong phổi, trong tim, trong hồn nữa.
Em có nghĩ ra một chiều vàng úa,
Lá trên cành héo hắt, gió ngừng ru:
"Một khối tình nức nở giữa âm u,
Một hồn đau rã lần theo hương khói.
...............................................................
Ràng rịt mãi cho đến ngày tận thế.
(Mật Đắng)
BỐN MÙA TƯƠNG TƯ
BỐN MÙA TƯƠNG
Xuân Tương tư...
Hạ Tương Tư....
Thu Tương Tư...
Đông Tương Tư...
Sáng Tương Tư..Trưa Tương Tư....Chiều Tương Tư...Đêm Tương Tư...
Chiều Tương Tư...Tương Tư chiều....
Xin giới thiệu bài thơ "TƯƠNG TƯ CHIỀU" của Xuân Diệu trong thi phẩm "Thơ Thơ":
TƯƠNG TƯ CHIỀU
B Anh nhớ Em, Em hỡi! Anh nhớ Em
Không gì buồn bằng những buổi chiều êm
Mà ánh sáng mờ dần cùng bóng tối.
Gió lướt thướt kéo mình qua cỏ rối;
Đêm bâng khuâng đôi miếng lẫn trong cành;
Mây theo chim về dãy núi xa xanh.
Từng đoàn lớp nhịp nhàng và lặng lẽ.
Không gian xám tưởng sắp tan thành lệ...
Thôi hết rồi, còn chi nữa đâu Em!
Thôi hết rồi, gió gác với trăng thềm,,
Với sương lá rụng trên đầu gần gũi.
Thôi đã hết hờn ghen và giận dỗi,
(Được giận hờn nhau! Sung sướng bao nhiêu!)
Anh một mình, nghe tất cả buổi chiều,
Vào chậm chậm ở trong hồn hiu quạnh...
Anh nhớ tiếng, Anh nhớ hình, Anh nhớ ảnh,
Anh nhớ Em, Anh nhớ lắm! Em ơi...
Anh nhớ Anh của ngày tháng xa khơi,
Nhớ đôi môi đang cười ở phương trời
Nhớ đôi mắt đang nhìn An Gió bao lần, từng trận nhớ thương đi.
-Mà kĩ niệm ôi, còn gọi ta chi...
Bốn Mùa Tương Tư...Tương Tư Chiều...Chiều Tương Tư...Chung nhật tư quân bất kiến quân,,,Chung nhật tư "nương" bất kiến "nương".......
BỐN MÙA TƯƠNG TƯ (tiếp)
N MÙA TƯƠNG TƯ (tiếp)
Tương Tư Bốn Mùa, chừ Bốn Mùa Tương Tư...
Ngày Tương Tư, chừ Ngày Tương Tư...
Xin mời đọc bài thơ của Thi sĩ Nguyễn Bính:" TƯƠNG TƯ"
Thôn Đoài ngồi nhớ Thôn Đông,
Một người chín nhớ mười mong một người.
Gió mưa là bệnh của trời,
Tương Tư là bệnh của tôi yêu Nàng.
Hai thôn chung lại một làng,
Cớ sao bên ấy chẳng sang bên này ?
Ngầy qua ngày lại qua ngày,
Lá xanh nhuộm đã thành cây lá vàng.
Bảo rằng cách trở đò giang,
Không sang là chẳng đường sang đã đành.
Nhưng đây cách một đầu đình,
Có xa xôi mấy mà tình xa xôi...
Tương tư thức mấy đêm rồi,
Biết cho ai, hỏi ai người biết cho !
Bao giờ bến mới gặp đò ?
Hoa Khuê các bướm giang hồ gặp nhau ?
Nhà Em có một giàn giầu, (trầu)
Nhà Anh có một hàng cau liên phòng.
Thôn Đoài thì nhớ Thôn Đông,
Cau Thôn Đoài nhớ giầu không Thôn nào ?
(Lỡ Bước Sang Ngang, Nguyễn Bính)
Trong những bài thơ viết về "Tương Tư" thì bài thơ của Thi sĩ Nguyễn Bính tình cảm bình dị,nhẹ nhàng nhất...Thích nhất lai hai câu thơ "Gió mưa là bệnh của trời, Tương Tư là bệnh của tôi yêu Nàng"...
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)