Văn Hóa và Giáo Dục
Thứ Hai, 25 tháng 4, 2016
THÀ RẰNG CHIA TAY
Mình chia tay đi Em
Em không còn thương Anh
(mà thật ra những ngày đầu Em đâu có yêu thương Anh)
Mình chia tay nhau thôi dù rằng Anh vẫn còn yêu Em.
Không còn gì để thương, không còn gì để nhớ
Không còn gì để vấn vương
Không còn gì để ưu, không còn gì để sầu
Có phải không Em?
"Đã quyết không mong sum họp mãi
thì bận lòng chi nữa lúc chia phôi"!
Mình chia tay nhau
để còn giữ lại những hình ảnh đẹp về nhau
để còn giữ lại chút hơi ấm của nhau
để mỗi ngày không còn phải gây nhau, đem phiền muộn đến cho nhau!!!!
để mỗi ngày Em không còn phải cắn đắng nhau
Em hãy đi tìm người Em ái mộ, thương yêu
Thương chúc Em Hạnh Phúc bền lâu.
Thứ Bảy, 2 tháng 4, 2016
XIN ĐỪNG ĐỂ NHỮNG NGÀY ẤY LỤI TÀN
Trong Giáo Đường, Nàng quì nghiêng nghiêng một bóng,
Mái tóc huyền cuốn lên hai bờ vai;
Một thân hinh thanh tân mảnh mai;
Nàng thành kính chiêm ngưỡng Hình bóng Mẹ;
Đôi mắt Mẹ âu yếm, tinh quang
như bao phủ người con gái yêu của Mẹ.
Tâm hồn tôi bống dưng rung động,
Nàng! chính là Một nửa của Đời tôi...
mà Chúa đã tạo ra cho riêng tôi...
Tôi tìm đến nhà Nàng...
Đôi mắt Nàng ngỡ ngàng???
Lần thứ hai gặp gỡ,
Nàng hẹn về Phú Vang,
Nhà người bạn gái của Nàng,
khá xa Thành Phố Huế.
Nàng đã đi về đó
đợi tôi!
Hoàng hôn lên dọc theo con sông nhỏ,
Đi tìm Nàng chẳng khác người xưa lạc Thiên Thai.
Trong ngôi vườn nhỏ,
Trao đổi tâm tình...
Chưa một lần đi bên nhau,
Chưa một lần thề non hẹn biển...
Nàng bỗng bỏ đi...
Tưởng rằng từ đây cách biệt...
Tôi vào trại nhập ngũ, theo lệnh tổng động viên.
Mỗi tuần gởi Nàng một cánh thư màu xanh, tượng trưng niềm hi vọng...
Cho đến ngày tôi rời trại nhập ngũ...
Nàng ở Đà-Lạt về...
Hai cuộc đời nhập một.
Những ngày tháng ốm đau,
những tháng ngày mạnh khỏe,
Những ngày tháng lo âu,
những tháng ngày đâm chồi hi vọng...
chịu bao nhiêu gian khổ,
Sống chết cùng với nhau!!!
Người ơi!
Xin đừng để
những ngày ấy lụi tàn!
(Mùa Phục Sinh 2016)
Thứ Năm, 31 tháng 3, 2016
ĐỪNG GỌI TÊN ANH
Anh không biết Em sẽ ra sao một mai Anh ra đi,
Mong rằng Em sẽ không buồn lắm,
Không có ngày vui nào mà thời gian bên nhau có thể kéo dài vĩnh viễn;
Không có cuộc vui nào mà không có lúc phân li,
Có hợp thì có tan,
Hoa nở để mà tàn!
Anh sẽ nhớ mãi những lúc Em vui cũng như những lúc Em buồn,
Anh sẽ nhớ mãi những lúc Em mạnh khỏe cũng như những lúc Em ốm đau;
Anh sẽ nhớ mãi tiếng Em nói, giọng Em cười;
Anh sẽ nhớ mãi dáng Em đứng, dáng Em ngồi...
Anh mong Em sẽ chóng quên Anh...
Thảng hoặc vô tính, nhắc đến tên Anh...
Xin Em đừng gọi tên Anh
Đùng gọi tên Anh, em nhé!
Xin Em đừng gọi tên Anh!
ĐỪNG...GỌI...TÊN...ANH!
Thứ Bảy, 20 tháng 2, 2016
GỌI THỜI GIAN (tiếp)
Đêm nằm nhớ về một thời dĩ vãng xa xưa hai ngươi quen nhau rồi thương nhau rồi sống với nahu;
Dêm nằm thầm đếm từng giọt thời gianrowi, lạnh lùng, lãnh đạm...
Những ngày tháng chúng ta quen nhau, yêu nhau, sống bên nhau chỉ là những mảnh vụn thời gian...
Một thuở yêu nhau, mooti thuở giận hờn, thanh mai trúc mã rồi sẽ quên nhau theo tháng năm của cuộc đời mà thôi.
Bạn bè thân thiết những hôm nào cùng nhau đi dưới ánh trăng thanh, tâm tâm sự sự về nhân sinh quan, về vũ trụ quan...rồi cũng xa nhau... như chưa bao giờ quen nhau!!!
Rồi có một ngày...
Một ngày nào đó...
(Một ngày phải đến thì cũng sẽ phải đến thôi!!!)
không còn NHỮNG NGÀY XƯA THÂN ÁI,
không còn NHỮNG NGAỲ THƠ ẤU XƯA,
Còn đâu NHỮNG NGÀY SUM VẦY THÂN THƯƠNG!!!
Còn đâu những tháng ngày êm đềm Hạnh Phúc bên nhau???
Còn đâu chồng vợ, còn đâu cha con,mẹ con, còn đâu anh em, bạn bè...???
Có còn ai đâu!!!
Không còn ai!
Không còn ai!
Không con ai!!!
Ta trở về bản thể của ta là MỘT HẠT BỤI vaati vờ trong đêm tối tăm lạnh lẽo...
cô đơn lang thang từ tinh cầu này qua tinh cầu khác
từ Ngân hà nảy qua Ngân hà khác
vượt không gian mờ mịt từ Thiên hà này sang Thiên hà khác
lẻ loi một bóng
trong vũ trụ bao la chỉ có một mình ta...
Không còn ai!
Không còn ai!
Không còn ai!
Thứ Hai, 15 tháng 2, 2016
GỌI THỜI GIAN (tiếp)
Thời gian là thuốc tăng kích thích, làm tăng nỗi nhớ, niềm thương, kéo dài sự mong chờ, làm tăng niềm hi vọng.
Chồng ra đi làm nghĩa vụ của người thanh niên đối với Tổ Quốc:
Thuở lâm hành, oanh chưa bén liễu
Hỏi ngày về, ước nẻo quyên ca!
Nay quyên đã giục oanh già,
Ý nhi lại gáy trước nhà líu lo.
Thuở đăng đố mai chưa dạn gió,
Hỏi ngày về, chỉ độ đào bông.
Nay đào đã quyện gió đông
Phù dung lại đẫ ben sông bơ sờ.
("Chinh Phụ Ngâm", 115-122, bản dịch của bà Đoàn Thị Điểm?)
(Ngày chàng lên đường, mùa đông chưa qua,mùa xuân chưa đến; hỏi khi nào chàng vế? hẹn khoảng mua hè. Nay không những mùa hạ đã qua đi mà mùa thu, mùa đông cũng đã qua rồi và mùa xuân cũng dang đến)
Nếu thời gian làm tăng thêm nỗi nhớ thì thời gian cũng là một liều thuốc an thần xóa nhòa ký ức thương đau; nếu thời gian nâng cao niềm hi vọng thì thời gian cũng dẫn con người đễn bờ tuyệt vọng...
thời gian làm mờ đôi mắt tinh nhanh, thời gian làm nhăn nheo hai gò má một thuở trắng hồng; thời gian làm còng lưng một thời thẳng tắp; thời gian! Ôi thời gian!!!
Thời gian làm quên đi một thuở thiếu thời vô tư lự, làm quên đi những người bạn một thời thân thiết, làm quên đi những kỉ niệm tuyệt vời, đôi khi làm ta quên chính ta! "Tal là ai??? Ai là ta???"
Ôi những mảnh vỡ của thời gian!!!
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)