Thứ Ba, 26 tháng 5, 2015

BỐN MÙA TƯƠNG TƯ (tiếp)

BỐN MÙA TƯƠNG TƯ (tiếp) 15:09 13 thg 5 2012Công khai1 Lượt xem 0 Xuân Tương Tư chừ, Hạ Tương Tư... Thu Tương Tư chừ, Đông Tương Tư... Trường Tương Tư chừ, trường Tương Tư... Xin giới thiệu bài thơ "TRƯỜNG TƯƠNG TƯ" của thi sĩ Hàn Mạc Tử: TRƯỜNG TƯƠNG TƯ Hiểu gì không, ý nghĩa của trời thơ? của hương hoa trong trăng lờn lợt bảy của lời câm, muôn vì sao áy náy, Hiểu gì không, Em hỡi! Hiểu gì không? Anh ngâm nga để mở rộng cửa lòng, Cho trăng xuân tràn trề say chới với, Cho nắng hồng vấn vương muôn ngàn sợi. -Cho Em buồn, trời đất ứa sương khuya. Để Em buồn, để Em nghiệm cho ra Cái gì kết lại mới thành tinh tú? Và uyên ương bởi đâu không đoàn tụ? Và tình duyên sao lại dở dang chi? Và vì đâu, gió gọi giật lời đi? -Lời đi qua, một chiều trong kẽ lá, Một mùi thơm mới nửa lừng sa ngã, Anh nếm rồi, ý vị của làn mơ? .............................................................. Mà đêm nghe tiếng khóc ở đáy lòng, Ở trong phổi, trong tim, trong hồn nữa. Em có nghĩ ra một chiều vàng úa, Lá trên cành héo hắt, gió ngừng ru: "Một khối tình nức nở giữa âm u, Một hồn đau rã lần theo hương khói. ............................................................... Ràng rịt mãi cho đến ngày tận thế. (Mật Đắng)

BỐN MÙA TƯƠNG TƯ

BỐN MÙA TƯƠNG Xuân Tương tư... Hạ Tương Tư.... Thu Tương Tư... Đông Tương Tư... Sáng Tương Tư..Trưa Tương Tư....Chiều Tương Tư...Đêm Tương Tư... Chiều Tương Tư...Tương Tư chiều.... Xin giới thiệu bài thơ "TƯƠNG TƯ CHIỀU" của Xuân Diệu trong thi phẩm "Thơ Thơ": TƯƠNG TƯ CHIỀU B Anh nhớ Em, Em hỡi! Anh nhớ Em Không gì buồn bằng những buổi chiều êm Mà ánh sáng mờ dần cùng bóng tối. Gió lướt thướt kéo mình qua cỏ rối; Đêm bâng khuâng đôi miếng lẫn trong cành; Mây theo chim về dãy núi xa xanh. Từng đoàn lớp nhịp nhàng và lặng lẽ. Không gian xám tưởng sắp tan thành lệ... Thôi hết rồi, còn chi nữa đâu Em! Thôi hết rồi, gió gác với trăng thềm,, Với sương lá rụng trên đầu gần gũi. Thôi đã hết hờn ghen và giận dỗi, (Được giận hờn nhau! Sung sướng bao nhiêu!) Anh một mình, nghe tất cả buổi chiều, Vào chậm chậm ở trong hồn hiu quạnh... Anh nhớ tiếng, Anh nhớ hình, Anh nhớ ảnh, Anh nhớ Em, Anh nhớ lắm! Em ơi... Anh nhớ Anh của ngày tháng xa khơi, Nhớ đôi môi đang cười ở phương trời Nhớ đôi mắt đang nhìn An Gió bao lần, từng trận nhớ thương đi. -Mà kĩ niệm ôi, còn gọi ta chi... Bốn Mùa Tương Tư...Tương Tư Chiều...Chiều Tương Tư...Chung nhật tư quân bất kiến quân,,,Chung nhật tư "nương" bất kiến "nương".......

BỐN MÙA TƯƠNG TƯ (tiếp)

N MÙA TƯƠNG TƯ (tiếp) Tương Tư Bốn Mùa, chừ Bốn Mùa Tương Tư... Ngày Tương Tư, chừ Ngày Tương Tư... Xin mời đọc bài thơ của Thi sĩ Nguyễn Bính:" TƯƠNG TƯ" Thôn Đoài ngồi nhớ Thôn Đông, Một người chín nhớ mười mong một người. Gió mưa là bệnh của trời, Tương Tư là bệnh của tôi yêu Nàng. Hai thôn chung lại một làng, Cớ sao bên ấy chẳng sang bên này ? Ngầy qua ngày lại qua ngày, Lá xanh nhuộm đã thành cây lá vàng. Bảo rằng cách trở đò giang, Không sang là chẳng đường sang đã đành. Nhưng đây cách một đầu đình, Có xa xôi mấy mà tình xa xôi... Tương tư thức mấy đêm rồi, Biết cho ai, hỏi ai người biết cho ! Bao giờ bến mới gặp đò ? Hoa Khuê các bướm giang hồ gặp nhau ? Nhà Em có một giàn giầu, (trầu) Nhà Anh có một hàng cau liên phòng. Thôn Đoài thì nhớ Thôn Đông, Cau Thôn Đoài nhớ giầu không Thôn nào ? (Lỡ Bước Sang Ngang, Nguyễn Bính) Trong những bài thơ viết về "Tương Tư" thì bài thơ của Thi sĩ Nguyễn Bính tình cảm bình dị,nhẹ nhàng nhất...Thích nhất lai hai câu thơ "Gió mưa là bệnh của trời, Tương Tư là bệnh của tôi yêu Nàng"...