Thứ Hai, 25 tháng 4, 2016

THÀ RẰNG CHIA TAY

Mình chia tay đi Em Em không còn thương Anh (mà thật ra những ngày đầu Em đâu có yêu thương Anh) Mình chia tay nhau thôi dù rằng Anh vẫn còn yêu Em. Không còn gì để thương, không còn gì để nhớ Không còn gì để vấn vương Không còn gì để ưu, không còn gì để sầu Có phải không Em? "Đã quyết không mong sum họp mãi thì bận lòng chi nữa lúc chia phôi"! Mình chia tay nhau để còn giữ lại những hình ảnh đẹp về nhau để còn giữ lại chút hơi ấm của nhau để mỗi ngày không còn phải gây nhau, đem phiền muộn đến cho nhau!!!! để mỗi ngày Em không còn phải cắn đắng nhau Em hãy đi tìm người Em ái mộ, thương yêu Thương chúc Em Hạnh Phúc bền lâu.

Thứ Bảy, 2 tháng 4, 2016

XIN ĐỪNG ĐỂ NHỮNG NGÀY ẤY LỤI TÀN

Trong Giáo Đường, Nàng quì nghiêng nghiêng một bóng, Mái tóc huyền cuốn lên hai bờ vai; Một thân hinh thanh tân mảnh mai; Nàng thành kính chiêm ngưỡng Hình bóng Mẹ; Đôi mắt Mẹ âu yếm, tinh quang như bao phủ người con gái yêu của Mẹ. Tâm hồn tôi bống dưng rung động, Nàng! chính là Một nửa của Đời tôi... mà Chúa đã tạo ra cho riêng tôi... Tôi tìm đến nhà Nàng... Đôi mắt Nàng ngỡ ngàng??? Lần thứ hai gặp gỡ, Nàng hẹn về Phú Vang, Nhà người bạn gái của Nàng, khá xa Thành Phố Huế. Nàng đã đi về đó đợi tôi! Hoàng hôn lên dọc theo con sông nhỏ, Đi tìm Nàng chẳng khác người xưa lạc Thiên Thai. Trong ngôi vườn nhỏ, Trao đổi tâm tình... Chưa một lần đi bên nhau, Chưa một lần thề non hẹn biển... Nàng bỗng bỏ đi... Tưởng rằng từ đây cách biệt... Tôi vào trại nhập ngũ, theo lệnh tổng động viên. Mỗi tuần gởi Nàng một cánh thư màu xanh, tượng trưng niềm hi vọng... Cho đến ngày tôi rời trại nhập ngũ... Nàng ở Đà-Lạt về... Hai cuộc đời nhập một. Những ngày tháng ốm đau, những tháng ngày mạnh khỏe, Những ngày tháng lo âu, những tháng ngày đâm chồi hi vọng... chịu bao nhiêu gian khổ, Sống chết cùng với nhau!!! Người ơi! Xin đừng để những ngày ấy lụi tàn! (Mùa Phục Sinh 2016)